Babiko!

Albert là ông trùm trưởng giáo xứ rất rộng ở Babiko, một bản làng cách nhà Dòng 15 cây số, nhưng đoạn đường đến giáo xữ thì đầy những thử thách. Chú thường dùng đôi chân của mình để đi hết đoạn đường này như bao nhiêu người khác, bởi vì không có giao thông vận chuyển thường xuyên và khi mùa mưa đến tất cả chìm trong nước và người dân thường sống trong tình trạng cô lập.
Giáo xứ dưới sự bảo hộ của Thánh Henry, hoàng đế, vào những ngày chuẩn bị mừng lễ, Albert đích thân đến nhà dòng để mời và với một ít tiền được quyên góp từ các giáo họ để mua bánh ngọt. Seour Giovanna hỏi chú về tình trạng đường xá, để cân nhắc tại bây giờ là mùa mưa… chú trả lời hãy đi theo Cha Paul, cha sẽ chủ tế trong ngày đó.
Chúng tôi rất là vui mừng về lời mời của ông trùm để đến tham dự thánh lễ quan thầy bổn mạng của giáo xứ, mặc dù giáo xứ rất là nghèo nhưng mọi người chào đón chúng tôi nhiệt tình và bà nội của Christine sống gần đó và lần nào bà cũng chờ chúng tôi.
Chúng tôi đi theo Cha Paul và sau 45 phút với đoạn đường sóc lên và xuống, chúng tôi đã tới nơi!
Cha Paul kiểm tra trong nhà Chầu, bao nhiêu Mình Thánh Chúa có thể để lại đủ cho một tháng cho đến khi Cha sẽ trở lại dâng thánh lễ. Các Chúa Nhật không có linh mục đến dâng Thánh Lễ thì người dân quy tụ lại với giáo lý viên cử hành đọc lời Chúa với nhau và rước Mình Thánh Chúa.


Các bạn trẻ nhìn những vị khách người Ý, Andrea và Giorgia, với đôi mắt tò mò và khi tiếng chuông reo tất cả mọi người tập chung vào nhà thờ. Các điệu múa và các bài hát được chuẩn bị rất kĩ càng.
Thời gian cho bữa trưa tới và cắt bánh ngọt. Albert, với cái loa, mời các thành viên trong giáo xứ lại gần. Chúng tôi mang bánh và thịt muối, trong khi người dân nấu chuối, cá và cơm, những dấu lạ luôn cần phải có để có thể đủ thức ăn cho tất cả mọi người. Với độ chính xác chia phần chuẩn có thể chia cho tất cả các giáo họ một mẩu bánh… và mỗi giáo họ lại chia một mẩu nhỏ chó mội thành viên, để mỗi người có được một chút bánh. Điều này xảy ra giống hệt với bánh mì, thịt muối và nước ngọt chúng tôi mang theo. Mội người nhận được một mẩu nhỏ xíu với lòng biết ơn và kính trọng. Chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy điều đó xảy ra.
Giữa các bài hát, trò chơi với các bạn trẻ và cuộc nói truyện đơn sơ, thời gian trôi qua thật nhanh và chúng tôi phải trở về nhà Dòng, để khỏi phải tìm bản thân giữa rừng cây khi mặt trời đã xế chiều.
Chúng ta cùng cầu nguyện Thánh Henry cho giáo xứ này và cho tất cả chúng ta nữa.

Scroll to Top