Tôi Có Một giấc Mơ Lớn Andrea Maccari

Tôi bắt đầu giấc mơ khi tôi còn học lớp mầm non, khi tôi nhìn cô giáo Caterina với đôi mắt tò mò khi cô trở về Ý với rất nhiều tấm hình ngôi nhà mới của cô tại xứ vụ mới Philippines. Tôi nhìn cộng đoàn của cô lớn lên và ngưỡng mộ với những nụ cười trên môi của các em học sinh giống như tôi: các bạn thực sự nở nụ cười mặc dù là hoàn cảnh của các bạn rất là nghèo.

Gần một năm qua tôi quyết định làm một việc gì đó tốt để giúp đỡ những người khó nghèo. Khi tôi có cuộc nói truyện với một số bạn đã có trải nghiệm sứ vụ tại Papua New Guinea, mong ước để biết thêm nhiều điều mới mẻ, sự khác nhau và miền đất xa làm cho tôi hào hứng gấp mấy lần. Tôi muốn thay đổi một chút về cách sống, tạo cơ hội cho bản thân để giúp mọi người. Khi tôi bắt đầu cuộc khởi hành, rất ít người khuyến khích tôi, phần lớn họ không tán thành sự lựa chọn của tôi, nhưng các điều đó không làm tôi nản lòng. Sự cần thiết để phá vỡ cái ý tưởng nơi mà tất cả mọi người có tất cả mọi thứ lớn lên trong tôi.

Cảm xúc mà tôi cảm nghiệm trong cuộc hành trình không thể đo được và lời cám ơn không bao giờ đủ đến những người đã tạo điều kiện cho tôi có được cuộc trải nghiệm đầy những bất ngờ không thể quyên được.

Chúng tôi để lại Venice đằng sau, sau ba mươi tiếng hành trình, chúng tôi đáp máy bay tại sân bay Port Moresby. Chúng tôi ra khỏi sân bay và tiếp tục cuộc hành trình ngay lập tức đến Bereina, nơi sứ vụ Dòng Cavanis Giê-su Chúa Chiên Lành ở đó. Điều đầu tiên để lại ấn tượng trong tôi đó là sự hiện diện của các em bé trẻ, phụ nữ và đàn ông đi lại và ngồi chơi cạnh đường, khi tôi nhìn thấy cảnh tượng đó tôi tự nhủ rằng họ chưa có mục đích trong ngày. Tôi ngạc nhiên về cách đối xử tử tế với chúng tôi: khi chúng tôi đi qua họ chào hỏi và vẫy tay!

Tôi thức giậy mỗi buổi sáng với tâm hồn đầy niềm vui và lòng mong mỏi sống và làm việc mạnh mẽ, tôi nói chuyện với các Sơ, ôm hôn các em trẻ và dùng thời gian với các bạn giới trẻ nạm làm việc với sứ vụ. Tôi được ban thêm nhiều nghị lực đặc biệt, ở Ý tôi luôn phải chịu nhiều áp lực điều này làm nụ cười trên đôi môi bị mắc kẹt từ sáng đến tối.

Trong những ngày trong tuần đầu, tôi đến với sứ vụ thì trường học đang trong lúc nghỉ giữa kì. Mặc dù vậy tôi có rất nhiều điều thú vị với các bạn giới trẻ nam. Chủ nhật sau đó tôi nói chuyện với các Sơ và Matteo, nêu tôi có thể giúp các em học sinh trong trường.

Sơ Giovanna là người điều hành trường tiểu học Giê-su Chúa Chiên Lành đã để tôi giúp tại lớp 2 với cô giáo Jenny và Maryanne.

Tôi bắt đầu giúp sứ vụ, giúp kèm học thêm cùng với Aurora cho các em học sinh, giúp các em về cách luyện đọc.

Các em học sinh tại PNG rất là đặc biệt. Mặc dù các em không có gì, bị cha mẹ bỏ rơi và đi bộ đến trường mất mấy tiếng đồng hồ, nhưng các em luôn nở nụ cười tươi và đầy hăng say đến trường! điều này để lại trong tôi xúc động mạnh!

Tại Papua. Tôi học cách đánh giá cao các giá trị của các công việc nhỏ và tôi phải nói là tôi không thông thường sử dụng nó cho nhiều lắm. Ở Ý, chúng tôi luôn vội vàng bận rộn suy nghĩ, làm bối rối bởi các tiện nghi vật chất cần thiết cho cuôc sống. Ưu tiên thông thường cho những kiểu giầy thời trang hay các bộ đồ hàng hiệu thay vì thế hãy dùng sức lực để giúp người khác. Bởi vì lý do này, cuộc trải nghiệm tại sứ vụ để lại tính độc đáo trong tôi, nhưng không phải ai ai cũng có thể phù hợp. Điều cần thiết mà tôi rút ra kinh nghiệm đó là để lại đằng sau rất nhiều thứ giống như (tắm bằng nước lóng, ra ngoài chơi với bạn, ngồi trên ghế xem những bộ phim mình thích), nhưng tôi can đoan rằng nếu một khi các bạn đi đến sứ vụ, các bạn có thể hiểu hết được những điều trên thật là không cần thiết. Cuộc trải nghiệm biến đôi cuộc sống tôi. Tôi tin rằng tôi trở lên trưởng thành hơn và tôi nhìn thấy nhiều thứ khác biệt mới từ các khía cạnh khác nhau, tôi không khi nào có thể cám ơn cho đủ về cách sống mới này.

Với sự khác biệt, tôi học cách đánh giá cao cho tất cả mọi thứ, khi ở Ý tôi phải sống như mọi người muốn làm tất cả mọi việc để trở lên một người tiêu chuẩn để mọi người hoan nghênh và đểnkhỏi bị bỏ rơi về phía sau, ở Papua mỗi người được coi là đặc biệt cho cô và anh ấy, và mỗi người có một vị trí đặc biệt trên trái đất này,

Rất nhiều cảm xúc tôi trải nghiệm, có nhiều tôi không diễn tả được hết nhưng tất cả các kí ức đó đều ở trong trái tim tôi. Không có một ngày nào là tôi không nghĩ đến đất nước đó, nó đã cho tôi rất nhiều, trong những buổi chiều đi học về ngồi trên xe buýt ngay cả trong lớp học. Tôi phải thừa nhận rằng nhiều lúc, khi tôi nghĩ về Papua, nước mắt tôi trào ra, tôi cảm thấy xúc động về các trải nghiệm ở sứ vụ. các Sơ nhiều lúc gửi cho tôi một số tấm hình và lần nào cũng vậy tôi bị đánh động bởi những kí ức và cảm xúc. Khi tôi cần phải vui lên tôi nhìn các tấm hình trong điện thoại, nhìn những nụ cười hồn nhiên của bạn trẻ thơ… ngày hôm nay, không có niềm vui nào trong tôi cả.

Tôi không bao giờ quyên được tính tò mò của các em tại bản làng Mou, giống như lần đầu các em nhìn thấy những người da trắng; những nụ cười hồn nhiên trên khuôn mặt các em nhỏ, phụ nữ và đàn ông tại bản làng Babeko khi chúng tôi đến mừng lễ quan thầy giáo xứ. Tôi luôn nhớ đến những tấm lòng rộng lượng của người dân Inaui và những niềm vui với các bạn trẻ đi chơi cùng nhau tại Waima.

Sự chăm chú học tập của các em học sinh tại trường học khi khám phá ra nhiều thứ mới và sự hài hòa không thể thiếu trong gia đình mới của tôi để lại ấn tượng sâu trong trái tim tôi. Trên tất cả, tôi cảm nghiệm thấy một thứ quan trọng nhất trong những ngày ở sứ vụ đó là: tình yêu cho mọi người thể hiện qua việc làm một chút gì đó tốt cho những người cần đến sự giúp đỡ.

Tôi còn có vinh dự làm điều ước trở thành hiện thực đó là ngày tôi tròn trở thành 18 tuổi được tổ chức rất đơn giản ở sứ vụ. Tôi trở thành người trưởng thành trong một nơi đặc biệt với những con người đặc biệt. Tôi chắc chắn là tôi không bao giờ quyên được ngày đặc biệt này: từ lúc sáng sớm các bạn trẻ ôm tôi chúc mừng và hát bài hát chúc mừng sinh nhật tại trường học, trong buổi tối khi Alphonse, Timothy, Titus, Christine, Totila và Barbara nhảy múa chúc mừng tôi, và đến khi Alphonse mang đến cho tôi cây nến để thổi khi tôi đọc điều ước thầm.

Khi tôi trở lại Ý tôi không cắt liên lạc với Bereina, bởi vì tôi vẫn còn là một thành viên trong cộng đoàn và tôi chắc chắn rang mối quan hệ này sẽ không bao giờ bị gãy. Trong mùa hè này tôi gieo hạt giống và chắc chắn rằng cuộc sống của tôi sẽ đơm hoa trái sớm!

Tôi muốn nói lời cám ơn đến bố mẹ tôi đã giúp tôi có cuộc trải nghiệm này, đến Sơ Caterina đã làm cho giấc mơ của tôi trở thành hiện thực để biết đến PNG, đến các bạn giới trẻ nam tôi cảm thấy giống như anh em trai, các bạn trẻ em cho những nụ cười hồn nhiên và những cái ôm hôn, cho các cô giáo đã đặt lòng tín thác và để tôi có lớp học toán và tiếng anh với các em học sinh lớp 2 “của tôi”.

Tôi muốn nói lời cảm ơn tới từng các Sơ. Họ đã giúp tôi cảm nhận rằng tôi là một thành viên trong gia đình các Sơ, tôi cảm thấy các Sơ như là chị em gái của tôi. Grazie Sister Caterina, grazie Sister Giovanna, grazie Sister Anna Piccolin, grazie Sister Anna Pigozzo, grazie Sister Vera, grazie Sister Sara, cảm ơn Sister Cuc¸ cảm ơn Sister Nguyet, cảm ơn Sister Thanh, salamat Sister Sheila, salamat Sister Sheryl, salamat Sister Kimberly; salamat sister Matchai, salamat Sister Princess, tenkyu Sister Carolyn, tenkyu Sister Magarette, grazie Manuela e Matteo e grazie Giorgia.

Cám ơn Cộng Đoàn Cavanis Giê-su Chúa Chiên Lành tại Bereina. Xin Thiên Chùa luôn chúc lành cho tất cả mọi người.

Scroll to Top