Ut cognoscant Te (Xin Để Mọi Người Biết Ngài)

Ngài đi, lưng ngù, với những bước đi chậm chạp nhưng để lại đức tính hiền và quyết tâm. Ngài nhìn vào con đường phía trước qua khu rừng rậm, và lại sau đoạn đường cong, ngài lại nhìn thấy cái dốc cao. Ngọn núi cao dốc, xanh và um tùm, nhưng ngài vẫn chưa nhìn thấy điểm dừng chân. Nhưng trong thâm tâm ngài biết chắc là sau đoạn đường cong ngài có thể gặp một ai đó. Điều hiển nhiên, Ai đó đang chờ đợi ngài. Sau một đoạn đường dài miệng ngài phát ra tiếng nói họ nghe ngài nhắc đi nhắc lại nhiều lần… nhưng không ai hiểu ý nghĩa… đó không phải là tiếng Roro, không phải là tiếng anh và cũng không phải là tiếng Kuni… tiếng đó phát ra từ miệng ngài giống như lời cầu nguyện liên xiết: ut cognoscant te… ut cognoscant te.
Il Vescovo Alan De Boismenu đi bộ gần một tuần từ đảo Yule, là một hòn đảo nhỏ nơi mà các nhà truyền giáo đầu tiên đặt chân lên Papua New Guinea, để đi lên vùng đất liền, đến tận ngọn núi. Ngài thực sự muốn đi đến những vùng núi sâu, nơi con người chưa biết đến đạo. Với một nguyên nhân chủ yếu: đó là để mọi người biết đến Chúa! Ngài ra đi truyền giáo từ dã đất nước Pháp từ khi còn rất trẻ, ngài mới chịu chức Linh Mục trong dòng truyền giáo Thánh Tâm Chúa Giê-su, dòng nhận được lệnh từ Đức Giáo Hoàng để đi truyền giáo tới châu thái bình dương. Ngài ra đi trong thâm tâm biết là không dễ dàng gì trong nhiệm vụ mới này, nhưng ngài tín thác vào tình yêu của Thiên Chúa có thể di truyển cả ngọn núi. Gieo hạt giống tin mừng cũng là đủ rồi.
Khi mà người đồng hành cùng với ngài nghĩ rằng: “cái dốc này là cái dốc cuối cùng…” khi, trước mặt họ, một khung cảnh rộng mở ra. Một vùng thung lũng phẳng với các túp lều đơn sơ và trẻ con đang chơi đùa dưới những tán lá cây dưa khi mà mẹ các em phới giặt và hát hò gần dòng suối và bố các em săn bắt thú trong rừng.

“chúng ta đã tới nơi…!”. Đức Cha Alan có thể nhìn xa, không phải ngài có cặp kính cận, nhưng ngài có cái nhìn sâu vào đức tin ngài có. Bản làng ngài nhìn thấy có tên là Kubuna và sau cuộc hành trình ngài bắt đầu giảng đạo ở đó. Và tại đó sau nhiều năm ngài sáng lập dòng nữ và cũng là nơi nhiều nhà truyền giáo đã an nghỉ sau những ngày công hiến cả đời để mang Chúa Ki-tô đến với các anh chị em một sự thật đó là Chúa yêu mến tất cả mọi người.
Bởi vì thế, ngai cả trong những sự nhỏ mọn và những cử chỉ đơn sơ hàng ngày, ngài luôn nhắc lại: ut conoscant te…
Với những tình nguyện viên từ Ý đang trải nghiện cuộc sống truyền giáo “tại nơi cùng của thế giới”, chúng tôi đã đi trên con đường mà Đức Cha Alan đã đi.

Bây giờ đã có con đường mòn với các lỗ hổng và câu cầu gỗ sắp đổ nhưng oto vẫn có thể đi qua. Chúng tôi đến thăm viếng ngài, cầu xin ngài cầu bầu cho chúng tôi: ngôi mộ của ngài được rất nhiều những người hành hương đến viếng và ngài đang được nằm trong quá trình duyệt trình phong thánh. Trong cách hiểu nông cạn, chúng ta nói, “ chúng tôi không có nhìn thấy điều đặc biệt ở đây, chỉ là một nấm mồ, cỏ và yên tĩnh”. Thay vì đó, tiếng im lặng và nấm mồ của Đức Cha và những người truyền giáo được nghỉ yên gần nhà sáng lập dòng, đây là địa điểm dành cho cầu nguyện và suy ngẵm. Những người bạn Ý đã nắm bắt được ý nghĩa của cuộc hành hương bình dị này.
Đức Cha đã và đang chuyển lời cầu của chúng ta trước mặt Thiên Chúa cho những người truyền giáo trên Papua New Guinea, và tất cả những người đã nhận phép rửa tội là những người được Chúa gọi sống trong tự do là con cái Thiên Chúa: để mọi người được biết Ngài!

Scroll to Top